Tâm sự của người mẹ

Câu chuyện bắt đầu từ một người mẹ trẻ tên là Shel Shelly đang sống tại UK Chào các bạn, tôi muốn chia sẻ với các bạn, về quá trình làm mẹ của một cậu bé bị Tăng động Giảm chú Ý,có thể gọi tắt là ADHD (viết tắt từ chữ:Attention Deficit Hyperactivity Disorder). Đối với tôi, đây là một hành trình, mà các thành viên trong gia đình luôn luôn đấu tranh lẫn nhau, rồi lại đấu tranh với những người khác ngoài xã hội,chỉ mọi việc là: Đấu tranh chống lại những quan niệm sai lầm, với những cái nhìn chưa đúng đắn về những hành vi của con trẻ.
Trong khoảng thời gian khi con còn nhỏ và ngay khi con là một em bé, tôi đã nhận ra rằng, con tôi  có những điểm khác lạ hơn những trẻ khác.Con luôn xô đẩy,ném, đấm bất cứ ai, kể cả đồ vật, kỹ năng giao tiếp xã hội của con cũng kém, nếu được so sánh với các bạn cùng trang lứa.Kết quả là,tôi đã bắt đầu cảm thấy xấu hổ trước những hành vi của con, và bắt đầu xa lánh những ai là phụ huynh, thậm chí xa lánh cả những đứa trẻ bằng tuổi của con, vì đến đâu tôi cũng nghe được những lời phàn nàn về con :” Anh chị nên dạy lại con trai của anh chị nha!Dạy con gì kỳ quá vậy! Dạy sao mà nó trở nên như thế!… hoặc Cô ơi! Bạn ấy làm con đau,…:”
Tôi thật sự phải lôi kéo chồng tôi vào cuộc, cả hai chúng tôi cùng nhau tiếp tục đấu tranh với những hành vi tồi tệ của con, nhưng đôi lúc chúng tôi đã tự hỏi: Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu đây? Để rồi trong lúc mệt mõi chúng tôi lại tự nói, tự nghĩ : Đây có phải là những cơn giận dữ bình thường của một đứa trẻ chập chững, mới biết đi không?. Tôi bắt đầu tự nghi ngờ về bản thân làm mẹ của mình, thậm chí cả hai chúng tôi đều nghĩ như vậy, rồi lại tự hỏi:’  Đây là hành vi bình thường của một đứa trẻ hay là con có bệnh lý gì trong người?:’’. Cuối cùng chúng tôi quyết định đưa con đến  bệnh viện để khám bệnh, nhưng tất cả hoàn toàn làm chúng tôi bất lực và tuyệt vọng, vì họ yêu cầu tôi, cần quản lý tốt con của tôi hơn, bằng những kỹ luật cứng hơn, đại loại là gần như cai trị một đứa trẻ bằng một con roi sắt. Ôi dào!!!! Cuộc đấu tranh được tiếp tục giữa tôi và chồng, rồi cuối cùng chúng tôi quyết định đưa con vào trường Mầm Non, mong muốn của chúng tôi là hi vọng con có thể thay đổi được tính khí, có thể học tập hoặc bắt chước tính khí tốt của các bạn khác,biết kìm chế cảm xúc, bởi ở trường luôn có những quy định xây dựng nề nếp tốt cho con.
Tôi luôn thăm dò về những nhận xét  của giáo viên đối với con, và luôn nhận lại những thông tin như sau: Cháu chỉ là hiếu động, hơi nghịch thôi à,nhưng ngược lại,hầu như ngày  nào tôi cũng được nghe báo cáo, không gì là vui vẻ, với những gì con đã gây ra, chúng tôi thật sự hoang mang không biết chính xác con tôi gặp khó khăn gì, với những thông tin mập mờ mà giáo viên và nhà trường đưa ra như thế.Thế là chúng tôi quyết định chuyển trường cho con,sau khi cả hai tranh cãi thảo luận.
Việc chuyển trường lần thứ hai, có vẽ khả quan hơn, vì con tôi được một  Giáo viên chuyên biệt làm việc tại trường Mầm non hỗ trợ, sau nhiều lần trao đổi với cô về những hành vi của con, tôi cảm thấy lòng nhẹ đi một chút, khi cô nói con tôi không phải là một cậu  bé nghịch ngợm,cô ấy nhận thấy rằng bản thân con đang cố gắng ngồi yên,con luôn lo lắng, loay hoay mong muốn để được nghe những lời giải thích nhiều lần từ cô giáo, vì giải thích một lần đối với các bạn khác thì có lẽ các bạn hiểu, nhưng với con thì cần phải giải thích nhiều lần về một điều gì đó.Bên cạnh đó, cô cũng nhận xét là con tôi cũng có những biểu hiện hối hận trước những việc làm xấu của bản thân, nhưng lại không biết tự chủ và kìm chế, nên đôi lúc con cũng thấy buồn cho những việc mình đã gây ra.Con có một trái tim hướng thiện như các trẻ khác,những điều con gây ra, không chủ tâm gây ác ý với ai, sau những hành động công kích giận dữ, có điều là con không biết làm sao để bày tỏ cho mọi người hiểu được, rằng con đang cảm thấy bất bình về điều đó.
Về phía chúng tôi, nó liên quan đến điều gì đây: Tâm lý, bệnh lý, tinh thần hay là một chứng rối loạn gì? Chúng tôi lại tiếp tục một cuộc hành trình nữa… Bước đầu tiên trong cuộc hành trình này, có tên là Chẩn đoán, chúng tôi dành rất nhiều thời gian trong việc này và cố gắng đăng ký danh sách chờ khám với nhóm Can thiệp Sức khoẻ Tâm thần cho trẻ và thanh thiếu niên tại địa phương. Bản thân người làm mẹ như tôi, không biết tình trạng của con như thế nào, chúng tôi cứ dò dẫm, trước khi có được những báo cáo kết quả  dài lượt thượt về con,con tôi đã trải qua rất nhiều các buổi kiểm tra (test). Con đã lên 6 tuổi, chúng tôi mới có được 1 chẩn đoán khá chính xác về con, xem như mất 4 năm, chúng tôi mới  nhận được sự hỗ trợ, hướng dẫn từ Y Tế.
Thoát một cái,con đến tuổi đi học trường cấp 1, chặng đường thứ hai là những bước thăng trầm lên xuống trong việc học tập của con, nhưng may mắn là các giáo viên tại trường đã hỗ trợ chúng tôi vượt qua,mỗi lần đi qua một chặng đường học tập, tôi lại cùng chồng thở phào nhẹ nhỏm như chúng tôi vượt qua một ngọn núi cao.
Hình ảnh minh hoạ
Chặng đường thứ ba, là bước vào trường Trung học Cơ sở, tất nhiên là con sẽ không  nhận được sự ưu đãi như những lần trước( tại trường MầmNon và Tiểu học) đó là sự trợ giúp đặc biệt từ một giáo viên chuyên biệt, mọi thứ diễn ra như muốn  huấn luyện con trở nên một con người độc lập.Việc học tập của con trong thời gian này, được xem là tâm điểm, để mọi người trong trường thảo luận, họ cho rằng những hành động gây hấn giận dữ của con là nguyên nhân gây ảnh hưởng đến khả năng tập trung học tập của các bạn khác trong lớp,
Hình minh hoạ
Họ yêu cầu tôi nên chuyển trường cho con, đến nơi  nào có những điều kiện với yêu cầu thấp hơn, hi vọng  sẽ phù hợp với con.Thật sự ! thật sự Tôi đã bắt đầu quá chán nản trước những hành vi của các Phụ huynh trong lớp học của con, thậm chí họ giống như một lần nữa xoi mói vào khả năng làm cha mẹ của chúng tôi.
Đối với bản thân con lúc này, lòng tự trọng và sự tự tin của con tôi, đã rơi xuống tận đáy lòng, con bắt đầu trốn tránh và không muốn giao tiếp.Con đã tự cho rằng, mình chính là sự phiền toái của mọi người xung quanh. Tại thời điểm này,nhà trường đưa ra một đề nghị nên dạy con tôi ở phía ngoài lớp học, và cung cấp cho con tôi một bộ tai nghe, để con không bị phân tâm bởi những việc  xảy ra xung quanh.Con tôi đã bị cách ly hoàn toàn với các bạn, không còn gì để nói, tôi đã đưa con trai ra khỏi trường và nghĩ rất nhiều, chuyện xảy ra hoàn toàn là lỗi của tôi và con trai tôi. Ở ngôi trường đó, tôi không nghĩ con tôi có thể kết bạn với bất cứ ai cả, vì con không bao giờ được mời đến chơi hoặc tham dự một buổi tiệc nào cả, điều này khiến kỹ năng xã hội của con với bạn bè, càng không được phát huy. Con tôi đã không được học ở một nơi tốt, tôi bắt đầu lo lắng suy nghĩ cho những gì sẽ xảy ra trong tương lai của con.
Con tôi lại bắt đầu đến ngôi trường khác, đến năm thứ 5, bỗng nhiên con phát triển mạnh, trở thành một đứa trẻ hoàn toàn khác hẳn. Điều này chứng minh rằng việc ứng xử với một đứa trẻ rất quan trọng!!! Tại ngôi trường mới, con trai tôi lập tức được hoà nhập với  đội ngũ giáo viên trong trường và với bạn bè, họ chỉ biết con là một đứa trẻ như bao trẻ khác và không quan tâm đến cái nhãn dán của con là gì( trẻ ADHD hoặc trẻ có tính cách cá biệt). Mọi người ở trường đều biết con tôi thiếu kỹ năng tương tác với xã hội, nên đã tạo điều kiện giúp con tham gia các Câu lạc bộ và các hoạt động, giáo viên và bạn bè đã cho con tôi thấy sự nhiệt tình rộng lớn của họ, kể cả các bạn trong lớp của con.Họ thật sự giúp con phát triển kỹ năng tự tin. Đối với thầy cô ở đây, con tôi không  phải là một đứa trẻ có vấn đề, con tôi chỉ là một cá nhân, mà trọng tâm đạo đức của trường, không được phép tạo ra sự khác biệt trong ứng xử giữa con tôi với các trẻ em khác.
Khi con lên 8 tuổi,sau bao lần suy nghĩ, tôi đã quyết định phối hợp việc sử dụng thuốc trong việc hỗ trợ can thiệp cho con.Tôi đã có những trì trệ cho việc đưa ra quyết định sử dụng thuốc để can thiệp con, vì nghĩ rằng tôi có thể sử dụng phương pháp khác để can thiệp mà không cần thuốc,vì báo chí cũng đưa ra rất nhiều những thông tin không tốt, xoay quanh việc sử dụng thuốc trong việc can thiệp cho trẻ ADHD.Tôi đã mất khá lâu mới đi đến quyết định sử dụng thuốc trong việc can thiệp cho con, các chuyên gia đều động viên tôi trong việc sử dụng thuốc, nên tôi quyết định liều thử một phen và thử nghiệm với con trai mình.Con đã bắt đầu sử dụng thuốc từ lúc đó, tôi cho rằng có thể thuốc đã bắt đầu có tác dụng với con, vì con đã bắt đầu biết kiểm soát hành vi của mình, bằng việc biết dừng lại và suy nghĩ. trước khi hành động, mà điều này từ trước đến giờ không có.
Hình minh hoạ
Hiện nay, thỉnh thoảng con tôi đã biết tự điều tiết cảm xúc của mình, biết dừng lại để xác định đúng hay sai. Con có thể hiểu tốt  hơn trước, đặc biệt là những hướng dẫn để làm một việc gì đó, nhưng đôi lúc con cũng không chấp nhận làm theo sự hướng dẫn và được quyền nói Không. Con đã tự kết bạn trong trường, ngoài xã hội và những người bạn khác mà con tự kết nối. Con cũng tự độc lập và tự tham gia những chuyến đi học dã ngoại, tất cả những điều con làm là những điều mà tôi từng mơ ước trước đây.
Tôi biết chắc rằng trẻ Tăng động giảm chú ý (ADHD) luôn bị kỳ thị,vì vậy trẻ cần rất nhiều người thấu  hiểu và làm sáng tỏ những cái nhãn dán như: Chúng nó là những trẻ ngổ nghịch, Ba mẹ chúng là những người không tốt, dinh dưỡng của chúng khác thường, nói chung vài người và đôi khi nhiều người đều có những cái nhìn lệch lạc về những đứa trẻ này.Tôi hy vọng, các bậc phụ huynh hãy cùng nhau chia sẻ những thông tin về những đứa trẻ này, để mọi người không còn hiểu lệch lạc về trẻ ADHD và hạn chế những hành vi làm tổn thương đến ba mẹ của chúng. Bạn hãy thử nghĩ xem, nếu bạn có con đang tham gia học trong lớp, nhưng lại không có ai chịu làm bạn với con,con không được bạn mời tham gia những bữa tiệc chung, hoặc những buổi cắm trại ngủ qua đêm…, là cha mẹ, bạn sẽ giải thích như thế nào cho con về điều này?Cám ơn con trai của tôi, cuộc sống của chúng tôi đã trở lại khi chúng tôi đưa con đến ngôi trường mới và gặp được những người tuyệt vời để hiểu con, mà chính chúng tôi không thể ngờ được. Tôi biết chắc hiện nay những gia đình có những trẻ như con tôi cũng đang đấu tranh như chúng tôi đã từng đấu tranh và câu chuyện của tôi chia sẻ với các bạn,có thể là nguồn động viên và giúp các cha mẹ cố gắng vượt qua những gian nan thử thách và điều cuối cùng tôi chỉ muốn nói với mọi người rằng :” Đừng vội chỉ chú ý  đến cái bìa sách, mà không xem nội dung bên trong:”
Sau trân chiến và những đấu tranh của gia đình chúng tôi, chúng tôi thật sự mong muốn các gia đình có trẻ Tăng động giảm chú ý (ADHD) như con của tôi, đừng bị đẩy xa ra ngoài xã hội,khi họ đang trong quá trình tìm lời khuyên từ các chuyên gia, hãy thật sự lắng nghe và thấu cảm cho họ, thay vì phán xét cách nuôi dạy con cái của họ.Cần có những khoá học dành cho Phụ huynh, giúp phụ huynh hiểu và tìm ra được những hướng can thiệp phù hợp với trẻ. Tôi cũng mong muốn tất cả các  bác sĩ, giáo viên, nhân viên đang làm việc trong lĩnh vực trẻ, được đào tạo và được hướng dẫn đầy đủ về kiến thức có liên quan đến trẻ ADHD, để họ có thể giúp đỡ nhiều gia đình. Một chút kiến thức cũng có thể giúp ích rất nhiều cho trẻ, trong việc phát huy khả năng tiềm ẩn của trẻ.
Cuộc hành trình của tôi với con vẫn được tiếp tục duy trì và tôi chắc rằng gia đình chúng tôi vẫn còn nhiều những rào cản phải vượt qua.Lời khuyên mà tôi dành cho những gia đình cùng cảnh ngộ với chúng tôi là, chúng ta hãy cố gắng tiếp tục thúc đẩy quá trình phát triển của con, làm những điều tốt đẹp nhất vì con và hãy tin vào trực giác của chính bạn. Sống với trẻ ADHD là một cuộc sống dò tìm và tháo gỡ, như chúng ta đang ở trên một bãi mìn, ví dụ như những gia đình khác cũng đang trong hành trình tìm kiếm những chuyên gia tốt, để có được những lời khuyên đúng cho việc can thiệp trẻ! ADHD không phải là một vật có thể dễ dàng biến mất hoặc nó có thể trở nên tốt hơn ở một  độ tuổi nhất định nào đó, vì vậy xã hội cần có nhiều thông tin về ADHD, để mọi người hiểu đúng về trẻ ADHD.Cuối cùng có trẻ ADHD không có gì đáng xấu hổ cả.
Little boy is doing handprints
Được dịch theo tài liệu của khoá học online Children with ADHD tại kênh Future learning. Niềm Tin tháng 4/2020 ( Thân tặng)

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*